Thứ Ba, 30 tháng 8, 2016

Thương em nhỏ xíu không có Tết Trung Thu

Là giáo viên tiểu học, hàng ngày xúc tiếp với các em, tưởng bản thân nắm bắt các em rõ mồn một chỉ trong một cái liếc mắt. Nhưng có lần tôi đã nhầm, tôi chẳng thể đoán được một chuyện gì đang xảy ra! Em mặc một chiếc áo đồng phục cũ, màu cháo lòng, nhiều vết ố bẩn, rộng cỗ ván thình, đi đôi dép rọ cũng cáu bẩn, khoác cặp cũ kỹ, đi nao núng như chết đói, mắt thất thần, gương mặt đượm ảm đạm, pha chút phớt đời, không nhìn người nào. Cậu này có vẻ ngỗ nghịch đây, nhưng sao lại trông thất thểu như là rất đói ấy nhỉ. “Em trông sao như đang đói à?” Tôi hỏi,  em không nói gì. Đúng là bướng rồi !. “Cô có bánh đây, em có ăn không?” Lần này thì em ngấc lên, nhi nhí cám ơn và chìa tay ra. Tôi đưa gói bánh quy bé dại vẫn mang theo để phòng khi đói, em bóc ra ăn ngay, như thể là đói lắm. “Sáng nay em không ăn sáng à?” “ Thưa cô, em không bao giờ được ăn sáng ạ!”. Ngạc nhiên, tôi không tin được vào tai chính mình, chuyện gì xảy ra vậy? nhưng vào giờ học rồi, để khám phá sau. Ngay buổi tối tôi xem hồ sơ sinh viên và gọi điện cho phụ huynh để nhắc nhở về việc đã để con nhịn đói đi học và ăn mặc quá luộm thuộm, tác động đến nhà trường. Chạm chán bà ngoại cháu, mới nhân thức cảnh ngộ trái ngang thật đáng thương. Bà nói ba má cháu vay tiền sắm sửa làm ăn, có thời điểm cường thịnh thì khá lắm, nhưng khi nền kinh tế chạm mặt gian nan, khách hàng xù nợ nhiều, không có tiền trả nợ mấy chục tỷ cho nhà băng nên cả nhị đều đang ở tù về tội kinh tế. Con không có người nào nuôi, nên cháu đến ở với bà từ ba năm nay rồi, bà ở một bản thân mình, không có lương hưu, không có nguồn thu nhập nhập nào định hình. Bà phải kê mấy viên gạch ra góc hồ để bán nước trà đá, doanh thu bữa có bữa không, ngày rộng rãi thì được một số chục ngàn, ngày mưa thì không ra bán được, nên không có tiền. Bởi vậy phần nhiều đồ sử dụng của cháu trong khoảng quần áo, dép, cặp sách, sách vở đều do bà xin từ láng giềng, có sao dùng vậy, áo quần đều rộng áo quan thình. Về việc thưởng thức thì trong khoảng trước tới giờ bà không bao giờ có thức uống để ăn sáng, nên cháu cũng phải nhịn đói đi học, bữa trưa về nhà có gì ăn nấy, hôm có hôm không, chỉ có buổi chiều là có cơm, bà phải cố lắm mới lo được cho cả bà cháu không chết đói. Các cháu đi học được là may rồi, chẳng thể xin người nào trợ giúp, vì bà cho rằng bạn nào lại giúp sức con tội nhân đây. Với em thì trung thu chỉ có trăng, còn những thứ như đồ chơi, đèn lồng, bánh trung thu thì quá xa vời ! Bà cũng nỗ lực mượn vay để đóng các khoản tài chính đầu năm học, nhưng đóng tiền ăn trưa để ăn tại trường thì bà không có. Tới giờ ăn trưa, người dùng ăn tại lớp, còn em mang cái bụng rỗng về nhà, nhưng em cũng không nhân thức có gì ăn không, em nhịn đã quen rồi. Bà thương cháu lắm, tám tuổi học lớp ba rồi nhưng người bé dại tẹo, chẳng bằng được như các bạn. Thôi đành phải cố cho qua ngày. Còn biết bao nhiêu con trẻ trong nhà của những người đang ở trong tù vì đủ các tội danh nảy sinh trong kinh tế thị trường,  trong khi đạo đức xuống dốc, chỉ vì đồng bạc, chỉ vì danh vọng, chỉ vì những tham muốn trợ thời của người lớn mà đẩy nhân thức bao em bé dại tham gia hoàn cảnh trớ trêu như vậy. Mong rằng, những người lớn, những bậc làm phụ thân, khiến mẹ hãy nghĩ suy trước khi hành động vì con cái của bản thân. Chuyện sinh viên bị chết trôi vì đói lả trên phố đi học về Còn nhớ chuyện đau xót phương pháp đây nhị năm, ngày 26/9/2014, trên đường đi học về, em Phạm Thị Nhung (sinh năm 2006, trú tại xóm 6 xã Đức Bồng, Thị xã Vũ quang đãng, Hà tĩnh) là sinh viên lớp 3A trường tiểu học Đức Bồng, bị chết đuối vì đói lả trên phố đi học về. Sáng ấy, Nhung đến trường với cái bụng rỗng tuếch, đến trưa, do quá đói Nhung đã xin cô giáo một hộp sữa để uống chống đói. Tan học, bố Nhung tới trường đón em về, bố Nhung đi xe đạp chở 2 em của Nhung đi phía sau còn Nhung đạp xe đi trước một đoạn. Nhung đi đến chân cầu Động, cách Trường 2km thì loạng quạng, đâm xe tham gia thành cầu và rơi xuống kênh nước. Lúc đó, bố Nhung đi gần ngay ở phía sau em. Thấy con rơi xuống nước, vội vàng khiêu vũ xuống xe, hô hoán đại chúng để cứu giúp nhưng không kịp. Khi sắm vớt được tử thi Nhung, người nào cũng rơi nước mắt khi trông thấy bộ áo quần ướt đầm trên người em đã cũ rách. Quần chúng về nhà tậu áo quần thay cho Nhung mà không có bộ nào còn lành nguyên. Ba đứa em của Nhung cũng đang đói lả. Hàng xóm hàng xóm đến giúp làm đám tang cho em thì thấy gia đình không còn gạo nấu cơm cúng, bát đũa cũng không đủ bộ sáu cái. Năm nay, các em của Nhung cũng vẫn đói, cũng sẽ không được phá cỗ Trung thu. tre-em-1 Giấc ngủ của các em liệu có được no tròn? (Ảnh: Internet) Bạn có nhân thức cả nước có 6 triệu con nhỏ có điều kiện kinh tế eo hẹp và cận có điều kiện kinh tế eo hẹp? Theo số liệu năm 2013 có 3,24 triệu hộ dân có năng lực tài chính thấp và cận có điều kiện kinh tế eo hẹp, với bình quân mỗi hộ 2 em, thì có khoảng 6,48 triệu con nít con của những hộ này, đang sống rất nghèo khó. Gần 6,5 triệu con nhỏ thuộc gia đình nghèo đói Tết Trung thu này có thể không có cỗ để phá. tre-em-2 Đối với các em, chỉ cần no cái bụng là may mắn lắm rồi, còn nghĩ chi đến phá cỗ Trung thu. (Ảnh: Internet) tre-em-3 Bữa cơm thanh đạm với 1 ít canh loãng và muối ớt cho nuốt xuôi cơm. (Ảnh: baodatviet.vn) tre-em-4 Trong cái lanh tanh của vùng cao, rộng rãi em không có đủ quần áo để mặc, nói gì đến một chiếc áo ấm. (Ảnh: baodatviet.vn) tre-em-5 Cô học trò gầy đi một chiếc dép, một chiếc ủng, toàn bộ đã cũ mèm (Ảnh: Nhà báo Mai Thanh Hải/baodatviet.Việt Nam) tre-em-6 Hỉnh ảnh một em nhỏ bé phải lội xuống đồng cấy lúa làm cho rộng rãi người cảm thấy xót xa. (Ảnh: Internet) Một mùa Trung thu nữa lại tới, những đứa trẻ bần cùng, ước mơ có bộ áo quần mới, rước lồng đèn chỉ như một giấc chiêm bao. Mỗi dịp Trung thu về là mỗi lần chúng ta chạnh lòng cảm chiếm được nỗi khổ của các em. Thành Tâm xem thêm: Những bức chụp cảm động lan tỏa trên mạng phố hội Xúc động chuyện Tết Trung Thu em được ăn phở!


H?y Comment chu?n SEO v?a làm t?t cho site c?a B?n v?a không b? GOOGLE ph?t. N?u mu?n l?y backlink h?y chèn URL không chèn code g?n text link. Bi?u tý?ng hài hý?cEmoticon