Thứ Ba, 30 tháng 8, 2016

Tại sao âm nhạc cổ kính Trung Hoa tương phù hợp với trời, tương hòa với đất và tương thông với nhân loại?

Có thể nói rằng, sự hiện ra của âm nhạc đối với loài người cho đến nay vẫn là một vấn đề bí ẩn. Tựa biển như, vào lúc loài người xuất hiện thì âm nhạc cũng liền theo đó mà được xuất hiện. Rốt cuộc âm nhạc xây dựng thương hiệu có mục đích gì? Người văn minh chúng ta hiện giờ nhường như chơi hề biết. Dù rằng chúng ta không nhân thức nhưng người cổ truyền thì lại nhân thức rất rõ ràng. Trong cuốn sách cũ kĩ: ” Lễ kí. Nhạc kí” viết rằng: “Nhạc giả, thiên đích chi hòa dã” (Tạm dịch: Âm nhạc là sự câu kết của trời đất). Mỗi vị Hoàng đếtrong các triều đại của lịch sử Trung Hoa lên nắm quyền thì nhân tố đầu tiên họ làm cho là chính lại lễ nhạc. Khác biệt là Đường Thái Tông, là vị Hoàng đế thứ 2 của triều đại nhà Tuyến phố là người khôn cùng quan tâm tới việc này. Vì sao các vị Hoàng Đế này lại coi trọng lễ nhạc như vậy? Căn do rất dễ chơi, chính là âm nhạc ở trên có thể tương hợp với trời, ở dưới có thể tương hòa với đất, mà ở giữa thì lại tương thông với loài người. Tương thích hợp với trời Đường Huyền Tông (Ảnh: Sưu tầm)Tuyến đường Huyền Tông (Ảnh: Sưu tầm) Số đông thứ của quả đât trên quả đât này đều là được một đấng siêu nhiên nào đó hướng dẫn mà tới. Có những thứ thậm chí là do Thần trực tiếp truyền cấp cho loài người và âm nhạc là một trong số những thứ đó. Tuyến đường Huyền Tông mơ thấy “Tử Vân Khúc” là một ví dụ thực tiễn nhất. Trục đường Huyền Tông trong một lần tọa triều, ông dùng tay vỗ tham gia bụng bản thân mình theo nhịp l ên xuống. Sau khi bãi triều, Thái giám Cao Lực Sĩ tiến đến hỏi Huyền Tông: “Vừa rồi, Bệ Hạ sử dụng tay vỗ tham gia bụng bản thân mình nhiều lần như vậy là vì Thánh thể không được dễ chịu sao?” Huyền Tông nói: “Chẳng phải, đêm qua ta mộng mị tới cung trăng, các vị tiên nữ đã diễn tấu cho ta nghe bản nhạc trên Thiên Thượng, âm thanh du dương, thánh thót, chưa từng nghe thấy ở thiên hạ. Tiếng nhạc trên cõi tiên đã khiến cho ta chìm đắm tham gia trong những giai điệu du dương đó. Về sau, các vị ngọc nữ lại diễn tấu một bạn dạng thanh nhạc để tiễn biệt ta. Bản tiên khúc này lại khổ đau, thanh lệ, phảng phất bi thảm khiến xúc động lòng người. Sau khi thức giấc mộng, ta vẫn cảm chiếm được tiếng nhạc ở xa bạt ngàn đó như đang vang vọng ở bên tai bản thân mình. Ta vội vã cầm sáo ngọc lên tập thổi để ghi nhớ lại bản nhạc đó. Vừa rồi lúc tọa triều, ta sợ bản thân mình quên tiết tấu bản nhạc nên mới cố nhớ lại, nhiều khi lại vỗ tay vào bụng là để nhớ lại giai điệu của nó, chứ không phải là thân thể không khỏe.” Cao Lực Sĩ liền bái lạy và chúc mừng Hoàng đế, nói: “Đây quả là chuyện ngàn năm không dễ dàng gặp mặt. Thỉnh xin Bệ Hạ có thể thổi cho lão nô nghe một lần bản nhạc đó được không?” Các con phố Huyền Tông liền thổi một lượt, âm thanh của bạn dạng nhạc phát ra bóng gió, như có như thường, quả nhiên là dị thường. Cao Lực Sĩ nghe chấm dứt lại một lần nữa bái lạy chúc mừng Hoàng đế. Ông ta cũng xin Hoàng đế đặt tên cho tiên khúc này. Trục đường Huyền Tông cười nói: “Vậy thì tạm gọi là “Tử Vân Hồi” đi!”. Về sau, quan Thái Thường Tự Khanh, đảm nhiệm lễ nhạc đã đem tiên khúc này xếp vào các ca khúc lớn của âm nhạc nhà Con đường. Ngày nay, vẫn còn tảng đá khắc ở Thái Thường phủ làm bằng cớ cho việc này. Trong khoảng chuyện này có thể thấy, nhường như âm nhạc của nhân loại là tương thông với Thần. Tương hòa với đất Nghệ sĩ gảy đàn tỳ bà (Ảnh: NTDTV)Nghệ sĩ gảy bầy tỳ bà (Ảnh: NTDTV) Hoàng Phủ Trực là vị tướng, lại thông thạo âm nhạc. Ông chỉ cần gõ nhẹ vào đồ gốm sứ là có thể đoán ra được đồ gốm sứ đó là được đốt tham gia 04 tuần  nào, năm nào. Ông khác lạ thích đồng minh tỳ bà. Tham gia năm Nguyên hòa, Tuyến đường Hiến Tông, Hoàng Phủ Trực có biên soạn một bạn dạng nhạc. Lúc ông hóng mát, đã chơi bản nhạc này bên bờ ao. Phiên bản nhạc vốn là sử dụng Hoàng Bình thường dương luật, nhưng khi ông chơi thì tiếng bọn lại chuyển thành Nhuy Tân dương luật. Ông chỉnh dây cung và chơi lại nhiều lần thì phát hiện tiếng nhạc vẫn là Nhuy Tân. Hoàng Phủ Trực cực kì khó nắm bắt, trong lòng thầm nghĩ: “Chỉ e đây là điềm báo chẳng lành.” (Chú thích: Hoàng Chung dương luật và Nhụy Tân dương luật là 2 trong 12 luật của âm nhạc Trung Hoa cổ truyền). 12 luật trong âm nhạc Trung Hoa cổ xưa (Ảnh: Sưu tầm)12 luật trong âm nhạc Trung Hoa cổ kính (Ảnh: Sưu tầm) Cách một ngày sau, Hoàng Phủ Trực lại ở kế bên bờ ao chơi bạn dạng nhạc ấy, ông phát sinh ra âm thanh vẫn giống y như ngày hôm trước. Ông thử ra chỗ khác chơi bầy thì nhận thấy âm thanh lại đi về nguyên thuở đầu, là Hoàng Phổ biến dương luật. Hoàng Phủ Trực vội nhân tố chuyển bạn dạng nhạc sang Nhuy Tân dương luật. Sau đó, tham gia buổi đêm tối ấy, ông lại ra bờ ao liên tục chơi thử. Đột nhiên, ông cảm thấy nước ở sát cạnh bờ ao gợn lên, có một thứ gì đó khiến cho nước gợn lên giống như cá nhảy trong nước. Cho tới khi ông buông dây bè đảng thì không còn có âm thanh ấy nữa. Hoàng Phủ Trực đã huy động rộng rãi người gạn nước trong khoảng cái ao đó ra ngoài. Sau khi nước trong ao đã cạn, sau mấy ngày tìm kiếm thì phát hiện dưới lớp bùn sâu một trượng ở cạnh chỗ ông ngồi chơi bè bạn có một miếng sắt. Miếng sắt này vốn là một cái “Khánh”, đây là một phòng ban của nhạc cụ cũ kĩ tên “Phương Hưởng”. (Ghi chú: “Phương Hưởng” là một bộ thanh kim khí định âm cổ đại. Nhạc cụ này bao gồm 16 thanh hình chữ nhật bằng sắt, định âm, nằm trong một cái khuông và được xếp thành hai dãy. Những thanh này được gõ bằng một cái dìu bé để phát ra giai điệu âm thanh. Các thanh có chiều dài và rộng bằng nhau nhưng độ dầy thì tăng dần. Những thanh mỏng mảnh hơn phát ra giọng trầm hơn, còn những thanh dầy thì phát ra nốt cao hơn. Tham gia thời xưa, Phương hưởng là nhạc cụ bình thường trong nhạc cung đình TQuốc). Trong khoảng sự việc này có thể thấy, khi một phiên bản nhạc ở tham gia một tần sốnào đó  thì có thể cảm ứng và cộng hưởng với tần sốtương ứng của một vật nào đó phát ra. Đây không hề là một việc khôn xiết kỳ diệu sao? Tương thông với con người Tùy Dạng Đế (Ảnh: Sưu tầm) Tùy Dạng Đế (Ảnh: Sưu tầm) Tùy Dạng Đế là vị vua thứ nhị của nhà Tùy. Ông khác biệt thích đi tuần thú bên ngoài đế kinh Lạc Dương. Khi Tùy Dạng Đếsắp đi du lịch ở Giang Đô, Dương Châu. Người đàn ông của nhạc công Vương Lệnh Ngôn từ cung trở về nhà. Vương Lệnh Ngôn hỏi đại trượng phu rằng: “Bữa nay con đã diễn giả cho Hoàng Thượng nghe ca khúc gì?” Con trai của ông giải đáp: “Là ca khúc “An công tử”” Vương Lệnh Ngôn bảo con trai diễn tấu ca khúc đó một lần. Sau khi nghe hoàn thành, ông nói: “Con đừng theo Hoàng đế đi tới Giang Đô. Trong ca khúc này không có cung thanh, nên Hoàng thượng nhất quyết sẽ không đi về!” (Chú thích: Cung thanh là cung âm trong năm âm thanh của âm nhạc cổ truyền Trung Hoa, bao gồm: Cung, Thương, Giốc, Chuỷ, và Vũ.) Về sau, sự việc diễn ra đúng như lời Vương Lệnh Ngôn nói. Hoàng đế Tùy Dạng Đếbị giết hại bỏ mạng ở Giang Đô. Chúng ta gọi “Thiên, Địa, Nhân” là tam tài, mỗi loại đều có mối địa chỉ nào đó với âm nhạc. Đối với “Thiên”, âm nhạc có sự tương ứng, đối với “Địa” âm nhạc có sự tương hòa và âm nhạc có sự tương thông với loài người. Có nhẽ, mục đích của âm nhạc chính là làm cho hết thảy mọi thứ trên dương thế càng thêm phối hợp hơn! Từ đó có thể thấy, lối suy nghĩ của nhân loại, số mệnh của nhân loại đều có thể từ trong âm nhạc mà biểu sinh ra. Các bậc cao nhân đều xem đây là căn cứ để phán đoán sự việc trong tương lai.  Theo NTDTV
Mai Trà biên dịch Tham khảo:


H?y Comment chu?n SEO v?a làm t?t cho site c?a B?n v?a không b? GOOGLE ph?t. N?u mu?n l?y backlink h?y chèn URL không chèn code g?n text link. Bi?u tý?ng hài hý?cEmoticon