Tương truyền rằng tham gia cuối nhà Minh, có một vị cao tăng cao núi Nga Mi dựng lều tranh khiến cho nơi ở ẩn. Lão tăng quanh quéo năm không bao giờ xuống núi, không thưởng thức mà chỉ nhất thiết ngồi trên Bồ đoàn tọa thiền.
Về sau này có một tiểu hòa thượng xin theo ở cùng cao tăng. Tiểu hòa thượng đôi lúc xuống núi tậu gạo nấu cơm. Cuộc sống cứ tương tự trôi qua, cao tăng ngồi tọa thiền cũng được hơn 10 năm trời.
Một ngày, cao tăng đột nhiên xuất định, tỉnh ngộ to và nói với tiểu hòa thượng: “Con ở đây cho tốt, ta phải đi rồi!”
Tiểu hòa thượng không đành lòng để Sư phụ rời đi liền nắm lấy vạt áo của sư phụ và khóc lớn. Cao tăng nói: “Con đừng như vậy!”
Sau đó ông lấy trong tay áo của chính mình ra một bức chụp được cuộn tròn và thành lập ra cho tiểu hòa thượng xem. Trong bức tranh vẽ chân dung một người rất giống cao tăng, trong khoảng ánh mắt tới khuôn miệng nhưng lại không có nhị hàng lông mi. Cao tăng nói với tiểu môn đồ: “Con hãy giữ kín đáo bức chụp này, ta phải đi rồi. Mười nhì năm sau, con hãy mang bức chụp này xuống núi sắm ta. Ví như như có người muốn xem tranh, con hãy cho họ xem. Nếu như có người xem tranh và vẽ thêm lông nheo vào bức chân dung này, thì đó chính là ta.”
Không lâu sau, Trương Hiến Trung đến Tứ Xuyên và giết hại quần chúng. # đến nỗi gần như thường còn ai tồn tại. Tiểu hòa thượng tuân theo lời căn dặn của cao tăng, một mực không xuống núi cho nên mà thoát khỏi kiếp nạn này. Sau này, Thuận Trị Đế đăng cơ, thời hạn mười nhì năm như lời căn dặn của Cao tăng cũng đã tới.
Tiểu hòa thượng lúc này bình yên xuống núi, đi khắp dương gian tìm kiếm sư phụ, trăn trở đi vân du suốt mười nhị năm nhưng vẫn không sắm được.
Về sau, tiểu hòa thượng đến Bắc Kinh xin ăn, gặp gỡ đúng lúc Thuận Trị Đế đến vùng ngoại thành săn bắn thú rừng. Tiểu hòa thượng không biết hàng ngũ người đi săn thú ấy là Hoàng đế và người trong Hoàng cung, nên khi nhớ tới lời căn dặn của sư phụ thì ngay tức khắc tiến đến trước xe của Hoàng đế, thỉnh cầu Thuận Trị xem tranh.
Chân dung Thuận Trị Đế – vị Hoàng đế nhà Thanh (Ảnh: wikipedia.org)
Đám Thị Vệ ngay ngay lập tức tới bắt tiểu hòa thượng vì cả gan dám giả mạo phạm Hoàng đế, nhưng Thuận Trị Đế kịp thời ngăn lại. Tiểu hòa thượng tạo dựng bức ảnh ra mời Thuận Trị Đế xem. Không ngờ, vừa nhìn thấy bức tranh, vị Hoàng đế nói: “Ồ! Bức ảnh này tại sao lại không vẽ lông nheo?”
Sau đó, Hoàng đế tức thời sai người mang bút lông đến rồi đích thân vẽ nhì hàng lông nheo lên bức chân dung ấy. Tiểu hòa thượng khóc nức nở, quỳ sụp xuống đất bái lạy và kể lại ngọn ngành câu chuyện cho Thuận Trị Đế nghe. Thuận Trị Đế nghe ngừng liền bừng tỉnh giấc đại ngộ: “Hóa ra, kiếp trước bản thân mình chính là vị cao tăng trên núi Nga Mi.”
Tục truyền rằng, sau đó không lâu, Thuận Trị Đế đã từ bỏ ngai quà để tới núi Phổ Đà ẩn cư tu hành cùng tiểu hòa thượng năm xưa. Về sau này, Hoàng đế Khang Hy tới Trường Giang, mục đích là để kiếm tìm hành tung của Hoàng đế Thuận Trị.
Truyền thuyết cao tăng trên núi Nga Mi chuyển sinh thành Hoàng đế Thuận Trị mặc dù không được ghi trong chính sử, nhưng được dân gian lưu truyền khắp Trung Hoa cho đến thời nay.
Người tu luyện chân chính tuy cơ thể ở cõi bụi trần nhưng lòng lại đang ở cõi bồng lai tiên cảnh. Một khi nhìn thấy ý nghĩa của sinh mệnh, thì những tiền của vật chất, danh vọng kia chẳng thể níu giữ chân họ trở về với đoạn đường tu luyện mà họ đã chọn lựa. Đạo lý này cũng giống như câu chuyện của Hoàng đế Thuận Trị vậy.
Theo Đại Kỷ Nguyên Tiếng Trung
Mai Trà biên dịch
Tham khảo:
Thứ Ba, 30 tháng 8, 2016
Câu chuyện luân hồi chuyển kiếp của vị cao tăng trên núi Nga Mi
Xem thêm bài vi?t
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
H?y Comment chu?n SEO v?a làm t?t cho site c?a B?n v?a không b? GOOGLE ph?t. N?u mu?n l?y backlink h?y chèn URL không chèn code g?n text link. Bi?u tý?ng hài hý?cEmoticon