Mỗi chúng ta khách hàng nào cũng đều có thân phụ mẹ, và một ngày khi họ già đi, nỗi tự ti tuổi xế chiều đến: tự ti về bệnh tật, đơn độc, thuốc thang, bệnh viện, tự ti về việc trở thành gánh nặng cho con cháu, cho thị trấn hội… Vì thế các cụ thường hay than thân trách phận và cảm thấy bơ vơ, bi tráng tủi… Chúng ta, phận làm cho con, khiến thế nào để trợ giúp các bậc sinh thành?
Câu chuyện xúc động của cô giáo về hưu Phan Thị Thanh Tương lai đây có thể sẽ rất có lợi cho chúng ta…
Tôi xuất hiện ở một làng quê bên dòng sông La, nước bốn mùa xanh yên ả. Nước sông La nấu chè xanh ngon và thơm ấn tượng, làm cho bún cũng ngon, khác hẳn bún vùng khác. Con gái quê tôi trắng trẻo và duyên dáng. chậm tiến độ cũng là một nông thôn góp cho quốc gia lắm nhân tài. Nhưng tôi không định viết những dòng này để tụng ca vẻ đẹp của quê hương nơi tôi luôn gửi bao niềm thương nỗi nhớ mà tôi muốn nói về chuyện khác, một chuyện đã khiến đổi mới thế cuộc tôi.
Cô gái sông La tuổi đôi mươi thuở nào…
Thế cục tôi đã đổi mới, không phải bắt đầu trong khoảng cái ngày tôi rời quê ra thành phố mà là tham gia một ngày rất đặc biệt. chậm triển khai là khi, tôi đã kết thúc kết thúc nghĩa vụ, dựng hoàng hậu gả chồng cho con. Các cháu nội ngoại tuần tự thành lập. Tôi vừa xây xong một căn nhà, có vườn trồng rau, có sân cho con nít chơi đùa… cuộc sống đã ổn. Có thể bạn nghĩ rằng vui vẻ đã viên mãn nơi tôi.
Nhưng kì thực tôi thấy ngao ngán vô cùng khi nghĩ đến các loại bệnh tật mà tôi đang phải chịu đựng: bệnh tiểu trục đường, bệnh tim, thoái hóa 4 đốt sống lưng và 2 đốt sống cổ lỗ; thoát vị đĩa đệm, tâm thần tọa. Khác lạ, nhì khớp gối của tôi thì bác sĩ bảo nát vụn ra rồi, nhiều lần tôi phải chích trực tiếp tham gia khớp gối mới chuyển động được. Riêng bệnh viêm đa xoang quái bất lương thì chẳng thể nói hết.Mỗi khi thời tiết thay đổi, tôi đau đầu dữ dội và phải dùng thuốc giảm đau ngay. Cả nhà gọi tôi là cái máy dự đoán thời tiết.
Tôi cũng chẳng nắm bắt sao tự nhiên lại bận rộn bệnh ngáp. Cũng may mà khi tôi bận rộn bệnh này, tôi đã là một cô giáo nghỉ hưu, ví như không nó sẽ mang lại cho tôi rộng rãi phiền toái. Bởi những cơn ngáp này cứ kéo dài liên tiếp, tôi ngáp trệu cả quai hàm, chảy cả nước mắt. Có một căn bệnh không tên nữa là: mỗi sáng mai tỉnh dậy mà thành lập cửa phòng là tôi bị ói mửa. Đấy là chưa kể cái thời kỳ tôi bị liệt tay. Năm nào cũng phải đi châm cứu, tay phải lành thì tay trái liệt. Nhị tay của tôi cứ thay nhau tương tự.
Tôi đã đi hết các bệnh viện đông y và tây y trong đô thị, nào là bác sĩ tư, bệnh viện y học dân tộc, các thầy lang từ Bắc chí Nam….Tôi đã sử dụng phổ quát loại thuốc tây, nội ngoại, thuốc bắc, thuốc nam, thuốc lá, cho tới cao hổ cốt, cao trăn thì phải tính bằng kg chứ không thể tính bằng lượng. Rồi sâm ngọc linh, nấm linh chi … khách hàng nào chỉ loại gì tôi cũng uống, tới nỗi cân nặng lên đến 70 kg. Nhưng đa số đều vô hiệu.
Tôi sống trong vô vọng, bồn chồn thấp thỏm vì giờ đây, chỉ còn những ngày dài bệnh tật; có tiền cũng không thể trải nghiệm, nhớ quê cũng không dễ về thăm. Như rộng rãi người nghỉ hưu khác, chồng tôi vẫn chịu khó và đa dạng dự kiến. Nhưng huyết áp cao và bệnh tim đã thành lập sẵn một con đường cho chúng tôi: sống thông thường với thuốc và tour du lịch đến bệnh viện đã biến thành tour thân thuộc nhất.
Nhưng bất thần, Hạnh phúc tới!
Cô Phan Thị Thanh Mai ở tuổi 50
Tôi bất ngờ nhân thức đến một môn khí công đúng lúc tôi trong tâm cảnh tuyệt vọng và bệnh tình đã trầm trọng: chân tôi quỵ xuống, chẳng thể đi được làm chồng và con tôi phải lặn lội đi tìm xe lăn. Nhưng vì hết hàng, họ đành tậu trợ thời cho tôi một cái gậy bằng inox.
Đang lúc chán nản và mệt mỏi thì cả nhà đứa cháu tôi đến chơi. Họ nói với tôi về môn tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Kì quặc thay, hậu phi chồng tôi tiếp thụ ngay như thể là một cái duyên lành. Chúng tôi đã học Pháp, luyện các bài công pháp cùng nhau. Lúc đầu, khi chồng tôi luyện công, do chưa đứng được nên tôi cứ ngồi bên cạnh tập theo bằng cách giơ tay lên xuống. Chồng tôi bảo: tập thế không đúng, nhưng lúc đó, tôi không nghĩ tới bệnh tật của mình mà chỉ công bằng tập theo. Và thật là thần diệu! Tôi đã có những giây khắc hạnh phúc khi bước đầu cảm chiếm được một luồng khí nóng chảy xuống người bản thân và sau đó là những đổi mới tích cực trên cơ thể bản thân mình.
Sự an bình của người tu luyện Pháp Luân Đại Pháp thể hình thành từ nội tâm …
Thế là đôi hậu phi chồng già dắt díu nhau đi học Pháp, luyện công, chia sẻ kinh nghiệm tu luyện, thay cho việc phải vào viện chăm nhau, xum xuê chờ lấy số khám bệnh như mọi khi. Các triệu chứng bệnh tật sau đó cứ tuần tự ra đi từ lúc nào không rõ, cứ như thể chúng chưa từng bao giờ xuất hiện trong tôi. Tôi chuyển động nhẹ nhàng, dễ chịu chứ không còn lê la như trước. Người nào gặp lại cũng ca ngợi tôi rất khác trước, nhìn dễ chịu, thảnh thơi. và nhanh nhảu.
Khi đi học Pháp chung với mọi người, tôi có thể đi bộ lên tầng 5 rất thông thường. Nhà tôi ở địa điểm rất trống trải, gió phổ quát. Mấy năm qua, tôi dậy sớm luyện công, tạo dựng tung cửa sổ mà vẫn không sao. Thuốc men các loại trong tủ thuốc, kể cả mấy lạng cao thâm giá ngày xưa các con cháu tìm về, tôi đã cho hết vì không còn cần sử dụng đến nữa. Tôi không còn bị những cơn đau bệnh tật hành tội như trước; nỗi lo tiền đồ sau khi về già, nỗi sợ con trẻ trong nhà bỏ rơi (vì đời sống văn minh) cũng bị xua tan.
Còn một điểm đáng lẽ tôi phải kể ngay trong khoảng đầu, đó là tâm tính tôi đã thay đổi. Là một thầy giáo nhưng tính tôi khá cương trực. Nhưng giờ đây tôi đã Nhẫn được phần lớn. Bên cạnh tôi đã trở thành con người mới, một người khác tôi khi trước với tinh thần và thân thể an nhiên, tự tại và thanh thoát. Tôi đã giải quyết phổ biến chuyện tranh chấp, biến chúng thành chuyện vui để từng bước rèn luyện, tu bổ tâm tính của bản thân. Tôi cũng luôn nỗ lực hành xử theo tiêu chuẩn CHÂN THIỆN NHẪN mà tôi đắc được trong khoảng Đại Pháp.
Những bó hoa tuoi thắm của cô giáo Mai nhân ngày nhà giáo Việt Nam
Tôi cũng đã nắm bắt được nội hàm của từ “phổ độ chúng sinh” mà Phật Gia giảng khi tự mình kết thúc cảnh già nua bệnh tật, trơ trọi, xong xuôi cảnh lo âu phiền muộn ngán ngẩm.Tôi êm ấm vì thân tâm đều an lạc. Tôi đã hiểu, thân bệnh không đáng sợ bằng tâm bệnh, bất cứ trẻ hay già đều như thế!
Hiện nay, có việc giỗ chạp hoặc việc họ mạc, họp mặt anh em là vợ chồng tôi lại vi vu đưa nhau về thăm lại quê, về với dòng sông La thân thương.
Tôi không còn mê tín dị đoan
Trước khi nhân thức tới Đại Pháp, hàng năm, tôi đi chùa lễ bái, xem bói rồi mời thầy cúng. Việc đổi tiền thật, lấy tiền tiến thưởng mã để đốt diễn ra thường xuyên trong khoảng nhiều năm trước, có khi việc đốt mã tính ra tiền thật là đốt đi cả mấy triệu tiền việt. Chao ôi, “cái sự” tin mà không ngộ, không hiểu nó làm cho khổ người ta. Đi chùa để xin, mâm cao cỗ đầy là để mong bề trên chứng giám, để xin lộc Thánh, mà không nắm bắt được nguyên lí của thiên hà là: có đức là có tiền, công danh tương lai cũng trong khoảng đức mà có.
Đức tích từ phổ biến kiếp. Mà muốn có đức thì phải thực hiện Chân Thiện Nhẫn. Bây giờ tôi đã có tiêu chuẩn cụ thể để hành xử. Tôi an nhiên tự tại, thanh thoát trong tâm hồn; không phụ thuộc chuyện xin cho, vì nhân thức Trời Phật không cho ta chỉ vì ta lễ bái cầu xin; ta phải tự tu nhân, tích đức.
Tôi không thể kể hết niềm vui vẻ có được từ khi tu luyện Đại Pháp bởi niềm êm ấm đó dường như là bất tận. Chỉ có mấy năm thôi mà thế cuộc tôi đã thay đổi không ngờ. Bà xã chồng tôi còn hạnh phúc hơn khi chứng kiến anh em, người thân bước chân vào tu luyện Đại Pháp. Phần đông chúng tôi đã trẻ lại, yêu đời, không biến thành gánh nặng cho cháu con, phố hội. Có thú vui nào hơn thế không? Có thuốc nào để người già hết cô đơn, hết than thân trách phận? Với con đường tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, chúng tôi đã không còn cảm thấy sống thừa trên thế cuộc này.
Chúng tôi đã trẻ lại, yêu đời, không biến thành gánh nặng cho cháu con, xã hội, không còn cảm thấy sống thừa trên thế cục này. Có niềm vui nào hơn thế không?
Phan Thị Thanh Mai
Cô Phan Thị Thanh Mai đã cung ứng cho Đại Kỷ Nguyên số laptop để các quý độc giả thân mật có thể trực tiếp nghe cô san sẻ câu chuyện của chính mình: 0902366866
Home
Cong-Dong
Đích mẫu như chuối chín cây... phận khiến cho con có thể làm cho gì để hỗ trợ các đấng sinh thành?
Thứ Ba, 30 tháng 8, 2016
Đích mẫu như chuối chín cây... phận khiến cho con có thể làm cho gì để hỗ trợ các đấng sinh thành?
Xem thêm bài vi?t
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
H?y Comment chu?n SEO v?a làm t?t cho site c?a B?n v?a không b? GOOGLE ph?t. N?u mu?n l?y backlink h?y chèn URL không chèn code g?n text link. Bi?u tý?ng hài hý?cEmoticon