Những giọt nước mắt xúc động của người con trai trẻ điển trai một thời đình đám. Câu chuyện về một con nghiện như anh là nỗi đau cực độ của nhiều cảnh ngộ, bỏ thì thương, vương thì tội. Điều kỳ diệu gì đã biến anh trong khoảng một kẻ luôn sử dụng chất kích thích để “phê” và chơi bời đàng điếm biến thành con người đàng hoàng. Thời báo Đại Kỷ Nguyên xin gửi tới đọc giả lời tâm sự của người con hư hỏng đã hoàn lương đi về. Câu chuyện của anh là một món quà quý giá mà ĐKN xin gửi tặng những người trẻ đã và đang lầm lỡ, một con đường tậu về chốn an ninh.
Trong khoảng đứa con ngoan hiền đức tới hư hỏng
Tôi xuất hiện ở đô thị Tuy Hòa, tỉnh Phú Yên ổn. Tuổi thơ của tôi từng là những chuỗi ngày an ninh và đẹp đẽ. Tôi là con út trong mái ấm, lại là đứa ngoan hiền hậu nên được ba mẹ và anh trai yêu quý rất mực. Cuộc sống cứ nữ tính trôi qua như thế, tôi cũng chẳng thể ngờ rằng có ngày chính mình lại rơi vào tệ nạn, phải ngụp lặn giữa cái trong đục của dòng đời.
Mọi chuyện khởi đầu từ năm lớp 8, đó là lần đầu tiên tôi tiếp xúc với máy tính và trò chơi điện tử. Nhân loại trong game quá ly kỳ và thú vị khiến tôi như bị hút vào đó. Tôi trở nên lơ là bài vở, lơi là chuyện học hành, rồi nhẩn nha nghỉ học để chơi game. Gần như các khoản học phí ba mẹ cho, tôi đều đem “nướng” hết tham gia quán game. Thế nhưng ba mẹ tôi lại chẳng hề hay biết, bởi trong con mắt của họ tôi vẫn luôn là đứa trẻ ngoan ngoãn, nhân thức vâng lời.
Cho tới năm lớp 10 tôi đã là tay chơi game sành sỏi. Tôi học được bí quyết lường đảo trong game để kiếm tiền, rồi sau đó quy đổi thành tiền thật. Nhờ đó mà trong túi tôi lúc nào cũng rủng rỉnh. Tự thấy mình thật phú quý, tôi chuẩn y bạn dạng thân được hưởng thụ và phóng túng những ham muốn tuổi xanh, tụ tập đồng đội, hút thuốc và ăn chơi trác táng. Dần dần chuyện trốn học hay bùng tiết của tôi xảy ra như cơm bữa. Thưởng thức nhậu nhẹt thì với tôi là vấn đề hiển nhiên, khỏi phải bàn cãi. Tôi mải chơi bời và cày game đến quên ăn quên ngủ, quên cả về nhà. Ba mẹ tôi lần đầu phát hiện đã rất sốc. Hình ảnh đứa con ngoan thánh thiện vỡ tan, lớp vỏ bọc của tôi hết hiệu lực. Có những lần mẹ sắm tới tận quán game dọa đe đủ trò nhưng tôi vẫn chứng nào tật nấy. Ba mẹ chỉ còn biết chán ngấy bất lực lắc đầu trước sự sa đọa của tôi mà chẳng thể khiến gì…
Cũng có lúc tôi thấy nhàm chán, tự hỏi ý nghĩa cuộc sống này là gì? Nhưng đó chỉ là nghĩ suy thoáng qua, bởi sau đó tôi lại bị cuốn vào vòng xoáy của thực tế.
Trong mắt công chúng tôi đã hư hỏng lắm rồi, thế nhưng vẫn còn một cú trượt dài hơn thế.
Suy sụp ý thức tìm đến cần sa và ma túy
ngừng thi côngĐây là năm tôi học lớp 11. Anh trai, người anh độc nhất và cũng là người vô cùng thân thiết với tôi, đã mệnh chung sau một tai nạn giao thông. Sự ra đi của anh là cú sốc ý thức làm tôi thấy chênh vênh và lạc điệu. Tôi nhìn đời bằng ánh mắt thụ động, cảm thấy cuộc sống sao ngắn ngủi, đời người sao lại quá phong thanh… Mọi thứ bao quanh tôi vốn đã mơ biển nay lại càng trở thành bi ai hơn. Lúc ấy cả gia đình rơi vào ngõ cụt, ba mẹ chỉ còn lại tôi là đứa con độc nhất nên cũng dồn hết kính yêu dành cho tôi.
Kể trong khoảng sau cái chết của anh trai, bằng hữu trong xóm thường kéo đến nhà tôi tụ tập, thậm chí là ăn uống ngủ nghỉ ở đó. Ba mẹ tôi ít khi ở nhà, thành ra mà nơi đây trở thành địa điểm tụ họp tuyệt vời của cộng đồng bạn. Thuở đầu chỉ là một số lần tập hợp đông vui, rồi sau đó tần suất phổ quát lên, đến mức bằng hữu tôi cứ thoải mái ra tham gia như chốn công cộng vậy. Từ từ, họ mang chất kích thích tới và rủ tôi hút cùng. Những loại thuốc cấm ấy khiến tôi mê ảo suốt cả ngày, đầu óc trở thành mụ mị, tôi không còn tỉnh táo xem xét thức về bạn dạng thân bản thân.
Cần sa ở dạng hút, gây nghiện từ từ không dễ dàng nhận mặt, dược xem là chất dẫn trung gian các chất gây nghiện khác.
Sử dụng chất kích thích rồi, tôi lại càng muốn thử các loại kích thích nặng hơn. Ban sơ là một loại thuốc ảo giác, rồi sau đó là cần sa; có khi chúng tôi vừa uống thuốc ảo giác vừa hút cần sa để tậu tới cảm giác mạnh hơn. Bầy đàn bạn tôi trở nên điên loàn, hò la và gào rú tàn tệ như bằng hữu người rừng. Có những hôm giữa đêm khuya yên ổn tĩnh, hàng xóm phải mất ngủ vì nghe thấy tiếng hú từ nhà tôi. Bản thân tôi cũng từng hút quá liều tới độ hồn vẹo vọ phách lạc, tưởng như một tay đã chạm vào cái chết. Ấy vậy tôi cũng không cho nên mà tỉnh ngộ, cái thứ khói trắng làm cho người ta biết mà không thể tự đánh tháo. Khi đã nghiện rồi không có nó thì cảm thấy cuộc sống không thể sinh tồn, thấy sức lực bay biến đi đâu mất. Năm ấy 2009 tôi 18 tuổi, Tài Mà đã trói chặt tôi ba năm, nhưng vẫn chưa phải là chấm dứt chuỗi ngày đen tối nhất.
Không lâu sau tôi lại nghe bạn bè rủ rê tậu đến ma túy. Tôi hút, rồi hút không đủ phê tôi lại chích. Tôi nhân thức rõ rằng ma túy đang phá hủy mình, nhưng những thứ này đã biến tôi biến thành quân lính, không có nó tôi không thể nhẫn nhịn được những cơn vật thuốc, mỗi khi cơn nghiền dâng lên tôi ngáp đến nước mắt nước mũi đằm đìa. Nhìn những kẻ nghiện như tôi ánh mắt rất dại, không còn thần thái của một nhân loại, lúc phê thuốc cũng như lúc đói thuốc sự điên cuồng đều như nhau, phiên bản tính như không còn là chính mình nữa.
Tương lai vẫn mịt mờ
Hàng xóm coi thường gọi lực lượng bạn tôi là “đội quân xì ke” vì cái vẻ bé nhỏ nhách, nhỏ bé còm, lại thêm những hình xăm trổ gớm ghiếc. Tôi dù chưa đến mức như vậy, nhưng cùng trong “đội quân xì ke” ấy nên cũng bị cõi trần ghê sợ xa lánh.
Hên trong tôi vẫn còn sót lại chút lương tri. Khi chứng kiến tập thể bạn nghiện càng ngày càng nặng hơn, hết tiền tậu thuốc chúng biến thành lưu manh, ăn cướp, bất chấp luật pháp và coi thường mạng sống của người khác, tôi không còn thấy vui mừng mà thay vào đó là cảm giác bất an. Tôi cảm chiếm được mọi việc đang đi quá xa và cái kết cục rõ nét dần trước mặt. Thật hên tôi vẫn còn chút lý trí để chọn lựa vào lối rẽ khác trong cuộc đời. Tôi quyết định tham gia Nam, lấy cớ là học nghề tóc, nhưng bản chất là để trốn số đông bạn.
Mặc dù phương pháp xa về địa lý tôi cũng chẳng đàng hoàng hơn, nỗi nhớ day chấm dứt dày vò tôi. Cái cảm giác lâng lâng bay bổng lúc phê thuốc, nó giúp tôi quên đi những ánh nhìn ghê sợ ám ảnh của người dân và quên rằng bản thân mình là kẻ cặn bã. Tôi vẫn tiếp diễn trói buộc chính mình tham gia cần sa và hút nó mỗi ngày.
Trong những đứa bạn của tôi ở quê, đứa thì bị giam vì đánh cắp, đứa tham gia tù vì buôn bán ma túy, đứa vì muốn cai nghiện nên đi khiến cho xa, nhưng rồi tiến công chết người nên bị kết án 18 năm tù. Mai sau mịt mờ trước mặt khiến cho tôi mất phương hướng, sống vô định không mục đích, không bạn bè, cô lập, vì khách hàng nào có đủ kiêu dũng chơi với người nghiện như tôi?
Bước ngoặt thứ nhất trong cuộc đời
Cái ngày ấy tôi tỉnh dậy, một câu hỏi lớn xuất hiện trong đầu: “Liệu thần Phật có thật sự trên đời không???…”. Do vì tôi vừa trải qua một giấc mơ, chân thật và chân thực tới nỗi tôi chẳng thể tin đó là mơ.
Trước mặt tôi hiện ra các bậc thang óng ánh ngũ sắc. (Ảnh: minh họa)
Một cảm kiếm được rất thân quen, rất hoa lệ, xinh tươi. Từng khung cảnh xuất hiện toàn mỹ, trước mặt tôi sinh ra các bậc thang nhấp nhánh ngũ sắc, nhì bên là dải màu quà kim tuyến tuyệt đẹp. Tôi tiến lên từng bậc, và cứ mỗi bậc cao hơn tôi lại càng nghe rõ âm thanh của tiếng chim hót, tiếng đồng minh tranh và các nhạc điệu hòa tấu. Trên mỗi tầng lại có một cánh cửa, trong đó một vị mặc áo cà sa đưa tay mời tôi vào, và đó lại là những bậc thang mới. Cứ tương tự khoảng 10 lần, cánh cửa cuối cùng mở ra một thứ ánh sáng chói lòa. Từ từ tôi trông thấy một sườn cảnh tuyệt đẹp, có cung điện với lối kiến trúc Trung Hoa cổ đại, có cây cỏ, chim chóc, và có những phiên bản nhạc du dương dịu dàng. Tôi như vừa lạc tới chốn bồng lai tiên giới, và trong cái tuyệt diệu ấy, tôi bất giác kiếm được thấy sự sống sót chân thực của Thiên đàng.
Tôi bất giác nhận thấy sự tồn tại chân thực của Thiên đàng… (Ảnh: Chánh Kiến)
Cũng từ sau giấc mơ này, tôi mở màn hành trình đi mua chân lý…
Có một vấn đề…
Trong đội ngũ bạn tôi, những đứa từng hút ma túy và chất kích thích đều mơ thấy xuống âm phủ và bị tra tấn, có đứa thấy bị quỷ sứ chặt chân cưa tay… Chỉ riêng bản thân tôi là mơ thấy Thiên đàng.
Năm xưa Tuyến phố Tăng phải vượt qua 81 khổ nạn để lấy chân kinh, tôi không gặp gỡ nhiều nạn đến thế nhưng cũng vấp phải muôn nghìn gian khổ và trở ngại. Tôi đã gặp mặt phổ biến pháp môn, tìm hiểu các loại khí công, nhưng đa số không giúp ích gì mà lại còn làm tôi rơi vào ham muốn dục vọng nhiều hơn, cứ tương tự cho tới khi tôi đa số rời khỏi cuộc chơi. Thật đúng là “Thân người khó khăn được, Chính Pháp khó tìm”. May mắn cơ duyên rồi cũng đến. Tới năm 2011, tôi chạm chán một học viên Pháp Luân Công ở Sài Gòn, anh ấy đã tặng tôi cuốn “Chuyển Pháp Luân” – cuốn sách lãnh đạo tu luyện Pháp Luân Đại Pháp.
Dù rằng vậy, vẫn có tất cả ràng buộc và níu kéo khiến tôi chưa thực sự đọc sách ngay lúc ấy. Đến tháng 5/2012, sau khi trải qua nhiều thử thách, tôi quyết định về quê.
Bước đột phá thứ nhì, ánh sáng phía cuối con đường
Tôi trở về quê với hai bàn trắng tay, không tiền, cũng không nghề, lại thêm cái xác thân tàn tã. Ba mẹ vì tôi mà trở thành khánh tận, từng phải bán nhà bán cửa để lo cho tôi. Lúc này gia đình tôi phải sống trong căn phòng trọ lụp xụp, tuy khốn cùng nhưng bạn nào cũng cố hàn gắn sau bao lăm chuyện xảy ra.
Lúc này tôi mới lấy ra cuốn Chuyển Pháp Luân. Ngay khi nhận ra bức hình của tác giả – Đại sư Lý Hồng Chí, trong tôi đột trào dâng xúc cảm rất mãnh liệt, có cái gì đó thân quen không dễ dàng tả. Cảm giác tôi giống như đứa con lầm đường lạc lối đã tìm ra con đường trở về nhà. Ánh mắt Ngài rất từ bi, một nguồn năng lượng ấm áp đột nhiên bao trùm làm trái tim tôi thổn thức. Nước mắt rơi tự bao giờ, từng giọt cứ lăn dài trên má… cảm nhận ấy cho đến tận hiện nay tôi vẫn không thể quên.
Lật giở từng trang sách, tôi khởi đầu đọc thật cung kính. Từng câu từng chữ như tiến nhập tham gia tôi, chân lý mở ra trước mắt làm cho tôi chấn động. Đây rồi, Phật Pháp chân chính đây rồi, Phật Pháp mà tôi vẫn hằng tìm kiếm trong khoảng lâu đây rồi! Nước mắt tôi rơi qua từng trang giấy… Tôi đã chạm mặt đủ loại người, chứng kiến đủ chuyện xấu xa, phiên bản thân tôi cũng từng chìm trong vũng lầy bất minh, vậy mà tôi lại được chạm chán cuốn sách kỳ diệu tới thế. Vậy là sau cuối tôi cũng sắm được rồi, thật sự tậu được rồi, lời giải cho giấc mơ năm nào một con đường trở về Thiên giới.
Ngay lúc ấy tôi biết đây chính là con đường phản bổn quy chân, cuốn sách này sẽ tịnh hóa được tâm hồn nhân loại ta, và đưa tôi chân chính quay quay về là một người tốt. Tôi nhận ra rằng mình đã quá mê lạc trong thói thường này, đã thật xấu xa và bại hoại. Tôi hiểu được ý nghĩa nhân sinh, hiểu được đạo lý khi khiến người.
Trong tôi dấy lên một khao khát tu luyện, tôi tự hứa với bạn dạng thân rằng trong khoảng nay về sau chính mình phải tu luyện trong Đại Pháp, phải hành xử theo Chân – Thiện – Nhẫn. Tôi cũng hiểu được rằng chặng tuyến phố chông gai trước mắt, con đường hoàn lương của một kẻ nghiện thật gian khổ…
Cuộc chiến giữa thiện và độc ác… chính với tà…
Trong ba bốn tuần ròng rã, mỗi ngày đến với tôi là một trận chiến, tôi tự đối diện với bản thân mình. Trận chiến này thật ác liệt đòi hỏi phải có ý chí bền chí; bởi vì từng nghĩ suy, mỗi ý niệm trong tôi lúc ấy là cảm nhận mời gọi về cần sa, về hoan lạc trong dĩ vãng tôi đã từng trải qua… Một thằng Hải đang ngồi đối diện với chính tôi, nề, câu kéo, từng hình ảnh hiển hiện rõ nét, cả mùi thơm ngọt của khói trắng… mời gọi… mời gọi… Những hình ảnh trụy lạc khuếch đại trong trí tuệ, thật sự rất khó khăn. Chỗ bấu víu duy nhất của tôi là đọc liên tiếp cuốn Chuyển Pháp Luân, bởi hễ rời sách là những thứ đó lại ào ạt trở về lôi kéo, cám dỗ. Từng ý nghĩa nội hàm trong cuốn sách mở màn cắm rễ và nảy lên những mầm xanh giữa hoang mạc khô cằn, tưới mát tâm hồn tôi, tẩy rửa đi những nghĩ suy bẩn thỉu, nhạo báng ngự từng cơn đói thuốc… Cảm tạ ân điển trong khoảng bi của Đại Sư Lý Hồng Chí, tác giả của cuốn sách, ân sâu nghĩa nặng này tôi không nhân thức đến bao giờ mới có thể báo bổ.
Hồi sinh
Sau 3 tháng đau khổ và vật vã như thế, cuối cùng điều kỳ diệu cũng đến. Một buổi sáng tinh khôi tôi đạp chiếc xe cà tàng tới trạm xe buyt. Tôi tham gia luyện các bài công pháp của Pháp Luân Công cùng quần chúng. Sau khi ngồi ngừng bài đả tọa, bài công pháp số năm, tôi có một trải nghiệm rất vi diệu. Đầu tôi đột nhiên nhẹ bẫng, cảm giác như vừa vứt đi thứ gì đó rất nặng và dơ dáy… toàn thân thể tôi bay bổng, cảm giác rất nhẹ nhàng thảnh thơi. như vừa được tẩy rửa. Tôi đang hồi sinh…
Tác giả đang đọc cuốn Chuyển Pháp Luân và luyện các bài công pháp
Tôi khởi đầu đọc sách rộng rãi hơn, đọc cả Chuyển Pháp Luân và những cuốn khác của Đại Sư Lý Hồng Chí. Tuân theo lời dạy trong sách và hành xử theo Chân – Thiện – Nhẫn, tôi thấy bản thân mình thay da đổi giết thịt và biến thành người tốt thực thụ.
Nhân tố đơn giản nhất lúc ấy tôi có thể khiến được là rửa bát, dọn nhà cho ba mẹ. Ngày trước miếng ăn mẹ tôi còn bưng đến tận mồm đừng nói gì tới tôi khiến cho việc khác, tôi được mẹ nuông chiều như công tử. Khi tôi thay đổi hối hả như vậy ba tôi đã một mạch ngồi nghe 9 bài giảng Pháp của Đại Sư Lý Hồng Chí. Ông chẳng thể mường tưởng được nhân tố gì đang xảy ra? Ông muốn biết có vấn đề gì to con trong những bài giảng ấy mà có thể thay đổi tôi 180 độ tương tự. Vấn đề mà cả ông lẫn mẹ tôi đều cố gắng cố gắng hằng bao lăm năm mà không thể được. Cũng ngần ấy năm rồi tôi chẳng thể gọi ông bằng một tiếng “Ba”, hễ muốn nói là bị nghẹn họng không thốt ra được. Giờ tôi thấm thía Pháp lý báo ân công ơn sinh thành trong khoảng trong Đại Pháp. Tôi đã có thể gọi được tiếng “Ba” trong khoảng trái tim mình, vì tôi cảm nhận được sự mất mát đau thương mà ba tôi đã phải gánh chịu sau bao lăm năm tôi đã khiến cho khánh gia bại sản của mái nhà.
Tôi cũng kết duyên và rồi có một nàng công chúa kháu khỉnh..
Tôi quyết định công sức chân chính với tiệm quắp do tôi tự thành lập, buông bỏ đi thói dựa dẫm lơ là chỉ biết thưởng thức. Tôi cũng kết hôn và rồi có một nàng công chúa kháu khỉnh. Hiền thê chồng tôi cùng nhau tu luyện, luôn lấy “Chân – Thiện – Nhẫn” khiến tiêu chuẩn hành xử cho bản thân.
Hoàng hậu chồng tôi cùng nhau tu luyện, luôn lấy “Chân – Thiện – Nhẫn” làm tiêu chuẩn hành xử cho bản thân.
Hai hoàng hậu chồng và con cùng đọc các bài giảng trong cuốn Chuyển Pháp Luân, cuốn sách chính của Pháp Luân Đại Pháp.
Sẻ chia điều tốt đẹp với những người bao quanh
Láng giềng và bè bạn chứng kiến tôi thay đổi nhanh như vậy, họ cũng từ từ nhân thức đến vẻ đẹp của Đại Pháp. Có đứa bạn ngoan hiền đức ngày xưa từng xa lánh tôi, nay cũng phải thốt lên rằng: “Bây giờ bạn còn tốt hơn mình đa dạng quá!” Nhiều người bạn của tôi cũng bước tham gia tu luyện.
Vài đứa trong “đội quân xì ke” trước kia, sau khi chứng kiến sự chợt phá của tôi cũng xin sách về đọc và tôi mừng là họ cũng dần trở thành thiện lương và đàng hoàng hơn. Bản thân tôi đã cai được nghiện nhờ tu luyện Pháp Luân Công, đã được tịnh hóa trong khoảng kẻ cặn buồn bực mà dương gian ruồng bỏ trở thành một người thực sự tốt thuần thiện và luôn nghĩ cho người khác trước. Tôi cứ thầm ước trong tim, giá như Pháp Luân Đại Pháp có thể truyền rộng thì xã hội này sẽ tốt đẹp biết bao…
Tuy Hòa, Phú Yên, ngày 26 tháng 08 năm 2016
Phan Thanh Hải
(SĐT: 0914.815.781)
Xem thêm:
Home
Cong-Dong
Câu chuyện không dễ dàng tin: Tự cai nghiện mà không cần đến bất kỳ cung cấp nào kể cả thuốc
Thứ Ba, 30 tháng 8, 2016
Câu chuyện không dễ dàng tin: Tự cai nghiện mà không cần đến bất kỳ cung cấp nào kể cả thuốc
Xem thêm bài vi?t
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
H?y Comment chu?n SEO v?a làm t?t cho site c?a B?n v?a không b? GOOGLE ph?t. N?u mu?n l?y backlink h?y chèn URL không chèn code g?n text link. Bi?u tý?ng hài hý?cEmoticon